tiến lên nào.../moving forward...
Tôi mất nhiều thời gian để gặp được anh Hoằng hơn mong đợi, nhưng câu chuyện về một người rất thực tế này có lẽ sẽ thật hoàn hảo cho toàn bộ những câu chuyện xoay quanh trường mỹ thuật.Hoằng, như anh luôn tự nhận mình chỉ là một người rất bình thường và đôi lúc từ chối tất cả những cách người ta hay gọi anh như "nghệ sĩ" hay "dân nghệ". Có lẽ đó cũng là một phần lý do tôi cho rằng câu chuyện cuả anh thú vị một cách hết sức giản dị.
Anh vẫn làm việc rất chăm chú khi tôi tới. (trong khi đó ở căn phòng bên, một vài người bạn của anh đang chơi bài và nói đuà về nhiều chuyện trong cuộc sống việc này cũng khá thường xuyên đặc biệt là sau Tết ở Việt Nam khi người Việt luôn quan niệm tháng Riêng là tháng ăn chơi). Ngôi nhà nhỏ của anh cũng khá ấm cúng với những bức tranh sơn mài khắp nhà.
Hoằng cũng chơi nhạc cụ dân tộc như một sở thích - đặc biệt anh chơi đàn đáy trong nhóm nhạc hát Ca Trù. Hôm nay tôi sẽ tới xem một trong những buổi tập của nhóm anh.
It takes me longer to approach Hoằng than I first expected, but the story of this down-to-earth man would fit perfectly to the whole stories of the art school. Hoằng, as he refered himself to be just an ordinary man and refuses all the "tittles" such as "artist" or "being artistic".
He was still working very deligently when I arrived (next room some of his friends were playing cards and joking about life and stuffs as men always do in VN esp after Tet holidays, coz for them Tet lasts for months). It was interesting to see his little house.
Hoằng also plays traditional instrument - đàn đáy so today I'm going to see Ca Trù - a Vietnamese Traditional music with him and hope can capture some of these moments.
Labels: Art School, Tuong Linh
0 Comments:
Post a Comment
Home